KINH QUÁN TỰ NGÃ
4/2/2025Trần Lê Tất Phong

KINH QUÁN TỰ NGÃ

Kính lạy Mười Phương Phật
Kính lạy Mười Phương Pháp
Kính lạy Mười Phương Tăng
Lạy Hộ Pháp Chư Thiên
Chứng minh con trì tụng
Kinh Quán Soi Tự Ngã

Từ muôn kiếp vô minh
Nên lầm tưởng chính mình
Là vô cùng quan trọng
Khiến lầm lỗi tăng nhanh

Tấm thân tạm bợ này
Yêu quý cả đêm ngày
Chỉ là điều tạm bợ
Già bệnh chết ai hay

Tham đắm với lợi danh
Bằng mọi cách tranh giành
Chỉ là gây thêm tội
Làm xa cách đạo lành

Mỗi một miếng ăn ngon
Nhiều mạng sống không còn
Biết bao công khó nhọc
Nợ dần chất như non

Thế cái Ta là gì
Để ta phải nghĩ suy
Quay cuồng trong lục đạo
Rồi lệ ướt tràn mi

Ta chỉ là xác thân
Vô thường réo bên chân
Khổ đau vì bệnh tật
Giam giữ kiếp phù vân

Ta là cảm giác thôi
Những bối rối bồi hồi
Những buồn thương giận ghét
Những cay đắng mặn môi

Ta là dòng tâm tư
Miên man những ngôn từ
Đắn đo và suy tưởng
Không giây phút nhàn thư

Ta là nghiệp nhiều đời
Như biển sóng trùng khơi
Biết bao nhiêu lầm lỗi
Sám hối chẳng cạn lời

Ta là những si mê
Tâm tham lam tràn trề
Không bao nhiêu là đủ
Dẫu Thần Thánh cười chê

Ta là những hận thù
Nhiều oán giận nghìn thu
Tâm hồn như thiêu đốt
Lửa sân hận mịt mù

Ta là sự kiêu căng
Cứ tưởng không ai bằng
Chẳng kính trên nhường dưới
Khiến dục vọng thêm tăng

Ta vị kỷ vô ngần
Quan tâm điều ta cần
Ai sao cũng mặc kệ
Chỉ biết mỗi bản thân

Ta cũng rất nhẫn tâm
Dù có biết sai lầm
Vẫn gây bao đau khổ
Thành thù oán nghìn năm

Ta rốt cuộc chỉ là
Những ảo tưởng thoáng qua
Chẳng có gì là thật
Nhưng nghiệp chẳng buông tha

Nếu trót phạm lỗi lầm
Dù chạy trốn xa xăm
Quả báo đều theo mãi
Phải đền trả vạn lần

Vì sao ta phải luôn
Nhìn mặt tối của mình
Trên con đường tu tập
Vượt thoát cõi vô minh?

Bởi vì có một điều
Rất độc đáo cao siêu
Từ trong Luật Nhân Quả
Mà ta sẽ mến yêu

Đó là, nếu ta xem
Mình xấu tốt thế nào
Thì điều đó sẽ hết
Theo năm tháng hư hao

Ví như ta thấy mình
Sao mà rất thông minh
Thì chẳng lâu sau đó
Làm gì cũng khó thành

Ví như ta nghĩ rằng
Mình tội lỗi bủa giăng
Thế rồi qua năm tháng
Nhiều may mắn đến dần

Ví như ta nghĩ thầm
Mình đẹp như trăng rằm
Chợt một hôm soi kính
Tưởng đâu đã nhìn nhầm

Ví như nghĩ mình giàu
Đời sang trọng gì đâu
Chợt một ngày giông bão
Tiền theo gió cuốn mau

Hoặc tu chưa phải nhiều
Thiền định được vài điều
Tưởng mình là thanh tịnh
Sau đó loạn mất tiêu

Ngộ được bí mật này
Người con Phật từ nay
Quán soi về tự ngã
Để thoát kiếp đọa đày

Thường quán xét lỗi lầm
Những lỗi ấy âm thầm
Bớt dần theo năm tháng
Giúp an định nội tâm

Tuyệt đối là chẳng nên
Thấy mình đã làm nên
Được nhiều điều tốt đẹp
Khiến phước chẳng được bên

Hãy quán chiếu thường xuyên
Những kém dở triền miên
Vừa giữ tâm khiêm hạ
Vừa nhẹ bớt não phiền

Cứ nhìn lỗi bản thân
Tự nhiên lỗi bớt dần
Đây là điều kỳ diệu
Giúp ta thoát trầm luân

Còn cứ nhìn điểm hay
Điểm đó mòn từng ngày
Đến lúc nào hết hẳn
Ta trơ trọi trắng tay

Tự cho mình an nhiên
Tâm có sẵn vô biên
Tự cho mình thanh tịnh
Rất dễ bị phát điên

Ngay cả khi tọa thiền
Tâm quả thật được yên
Rồi cứ nhìn vào đấy
Chẳng mấy chốc đảo điên

Hành giả phải khôn ngoan
Dẫu có được tĩnh an
Hay nhiệm mầu trí tuệ
Vẫn không được lạc quan

Vẫn cứ phải biết rằng
Vô minh là vạn năng
Không dễ gì trừ diệt
Trong sâu thẳm nhập nhằng

Vẫn cứ phải hiểu ra
Tội lỗi như rừng già
Góp từ vô lượng kiếp
Sám hối mãi chưa qua

Đời có lúc vinh quang
Hay đau khổ lầm than
Chỉ cần luôn quán chiếu
Ta tội lỗi kinh hoàng

Thiền có lúc định sâu
Hay có lúc thảm sầu
Chỉ cần luôn quán chiếu
Ta vô minh rất sâu

Quán Tội lỗi Vô minh
Giúp ngăn ngừa cho mình
Tâm tự hào kiêu mạn
Rất nguy hiểm vô hình

Quán Tội lỗi Vô minh
Khiến xóa dần cho mình
Bóng đêm của tâm thức
Chờ đón ánh bình minh

Đi qua những kiếp người
Tiếng khóc lẫn tiếng cười
Xin đừng quên quán chiếu
Tự ngã rất chơi vơi


Xác thân ta chỉ là
Mảnh vô thường phôi pha
Nhưng chứa nhiều gánh nặng
Cho kiếp sống bôn ba

Tìm thực phẩm nuôi thân
Đã là khổ vô ngần
Rồi áo quần nhà ở
Trăm chuyện đuổi bên chân

Thân, cảm xúc vui buồn
Khiến ta phải luôn luôn
Đấu tranh và xoay sở
Để tìm vui tránh buồn

Thân kết nối với tâm
Sự chấp ngã âm thầm
Vô hình nhưng mãnh liệt
Thành ích kỷ tham sân

Chỉ quán chiếu thân này
Là hiểu nỗi đọa đày
Mà chúng sinh cam chịu
Qua nhiều kiếp đổi thay

Đừng vội thấy mình hay
Dù diệu pháp hiện bày
Cứ đi tìm lỗi mãi
Trong sâu thẳm mê say

Đại chúng hãy gẫm suy
Thấy mình là cái gì
Thì cái đó sẽ mất
Để biết chọn đường đi

Hiểu về tự ngã rồi
Sống không dám buông trôi
Từng giờ siêng làm phước
Công đức mãi vun bồi

Vô minh Tội lỗi sâu
Nghìn muôn kiếp dãi dầu
Bây giờ hơi gian khó
Thật có đáng gì đâu

Xin sống đời vị tha
Vì hạnh phúc muôn nhà
Vì tinh cầu giác ngộ
Vì vượt khỏi cái ta

Đêm yên tĩnh trăng soi
Dưới bóng Phật xin ngồi
Tọa thiền nhìn tự ngã
Vô minh Tội lỗi thôi

Thấy hơi thở ra vào
Khéo thở để làm sao
Chậm Ít Êm là đúng
Mặc trần thế lao xao

Đáy bụng là một miền
Giúp tâm bớt não phiền
Ngồi để tâm nơi đó
Vọng tưởng sẽ an yên

Rồi một ngày đẹp trời
Khi công đức đủ rồi
Ta tìm ra hơi thở
Dính với tâm chẳng rời

Ngôn ngữ khó diễn bày
Thở khéo như thế này
Tâm dính vào hơi thở
Cường độ thở thật hay

Kính lạy khắp Mười Phương
Đấng Giác Ngộ phi thường
Cho con đường Chánh Pháp
Cho con biết yêu thương
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu
Ni Phật (3 lần)

Bạn đang gặp khó khăn trong cuộc sống?

Hãy để Kinh Dịch giúp bạn tìm ra hướng đi đúng đắn và giải quyết những vướng mắc hiện tại.